Việt Nam vừa gửi lời mời 8 quốc gia (Nga, Trung Quốc, Lào, Campuchia, Cuba, Belarus, Kazakhstan, Azerbaijan) tham dự lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9, trong đó có Nga, Trung Quốc, Belarus, Lào, Campuchia tham gia diễu binh. Ngay lập tức, đã xuất hiện các ý kiến trái chiều rằng vì sao lại mời toàn “phe này, khối kia”, rằng liệu có “nghiêng lệch trục” giữa thời điểm cạnh tranh chiến lược toàn cầu đang lên tới đỉnh điểm.
Lào, Campuchia, Trung Quốc là các nước láng giềng trực tiếp. Việc mời họ là đương nhiên nhưng duy trì được quan hệ láng giềng ổn định và cùng hợp tác thì không hề “đương nhiên” chút nào.
Nhìn sang vụ Thái Lan và Campuchia mới đây khi dư âm từ một cuộc điện đàm riêng đã thổi bùng sóng gió ngoại giao để thấy rằng địa lý là thứ không thay đổi, nhưng quan hệ thì có thể sụp đổ trong một khoảnh khắc thiếu kiểm soát.
Giữ được quan hệ hòa hảo với các nước láng giềng, đặc biệt là trong vùng nhạy cảm của các tuyến chiến lược như sông Mekong hay Biển Đông, không chỉ cần thiện chí mà cần năng lực làm chính sách đủ chặt, đủ mềm, và đủ tỉnh.
Việt Nam từng có mặt tại Quảng trường Đỏ vào năm 2025. Tham dự duyệt binh ở Matxcơva không chỉ là cử chỉ ngoại giao mà là một lời khẳng định về chiều sâu lịch sử và sự coi trọng mối quan hệ đối tác truyền thống. Vậy nên khi mời lại Nga tham dự duyệt binh ở Hà Nội, đó là một sự đáp lễ đúng mực.
Còn Belarus được xây dựng từ nền móng chuyến công du 4 nước hậu Xô Viết hồi tháng 5. Tổng Bí thư Tô Lâm đã đích thân dự lễ duyệt binh của họ. Việc Belarus tham gia vào diễu binh phản ánh độ sâu chiến lược của đường lối ngoại giao mà Việt Nam đang kiên định theo đuổi giữ cam kết, giữ tín nghĩa, và giữ đúng nhịp với bạn bè lâu năm.
8 quốc gia, trải rộng từ Đông Á, Đông Âu đến Caribe và Trung Á. Trong một thế giới đang bị phân mảnh, chia rẽ bởi trật tự kép, nơi các cường quốc vừa cạnh tranh vừa áp đặt lằn ranh, thì việc một quốc gia có thể đưa ra lời mời mà không bị hiểu lầm, và lại được chấp nhận, là điều không phải nước nào cũng làm được.
Việt Nam không ngồi trên bất kỳ “trục” nào, nhưng lại có khả năng đối thoại với mọi trục. Chính sách “đa phương hóa đa dạng hóa” không chỉ nằm trên văn kiện, mà được thể hiện rõ qua thực hành ngoại giao cụ thể như thế này. Nó đòi hỏi sự bản lĩnh để không bị cuốn vào cực đoan, cũng như sự uyển chuyển để không bị trôi dạt khỏi lợi ích cốt lõi.
Nguồn: chinhtrivietnam










