Ngày 1-7-2025 đã đi vào lịch sử Cách mạng Việt Nam như một sự kiện chính trị trọng đại, đánh dấu sự khởi đầu giai đoạn phát triển mới của kỷ nguyên vươn mình phát triển giàu đẹp, phồn vinh, văn minh, thịnh vượng của dân tộc dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam; đưa cuộc cách mạng về tinh gọn bộ máy của hệ thống chính trị ở nước ta lên tầm cao mới với việc thực hiện chính quyền địa phương hai cấp: tỉnh, thành phố và xã, phường, đặc khu. Đây là một trong những quyết sách có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong thời điểm đặc biệt hệ trọng và “nhạy cảm” để đưa đất nước ta tiến tới Đại hội XIV của Đảng vào đầu năm 2026 và tổ chức bầu cử Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam vào ngày 15-3-2026 như kỳ họp thứ 9, Quốc hội khóa XV đã thông qua.
1. Quyết định thực hiện chính quyền địa phương hai cấp: tỉnh, thành phố và xã, phường, đặc khu được chuẩn bị công phu, nghiêm túc; đã và đang thu hút sự quan tâm, đồng tình ủng hộ của tuyệt đại đa số cán bộ, đảng viên, chiến sĩ Quân đội và nhân dân cả nước cùng bạn bè quốc tế vì tính tích cực, sự hữu dụng và ý nghĩa động viên to lớn của nó đối với việc tiếp tục đổi mới đất nước, con người Việt Nam; nâng cao chất lượng cuộc sống của bộ đội và nhân dân; góp phần nâng cao uy tín, vị thế và vai trò của nước ta trên trường quốc tế trong bối cảnh mới. Đây là cơ sở, nền tảng vững chắc để đất nước ta phát triển “bứt phá”, cất cánh bay cao, bay xa trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc sau 40 năm đổi mới thành công, đã giành những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử.
Thế nhưng, việc thực hiện chính quyền địa phương hai cấp: tỉnh, thành phố và xã, phường, đặc khu, đặc biệt là bản thân cuộc cách mạng về tinh gọn bộ máy của hệ thống chính trị ở nước ta đã và đang đặt ra nhiều vấn đề mới với nhiều công việc phải làm cùng lúc, buộc toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta phải “vừa chạy, vừa xếp hàng”, vừa làm, vừa rút kinh nghiệm để điều chỉnh sao cho ngày càng hợp lý hơn, hiệu quả cao hơn. Đó là những vấn đề mang tính tất yếu khách quan, hàm chứa ngay trong bản thân sự vật, hiện tượng những nội dung, hình thức mới.
Chúng ta đã lường trước mọi xu hướng diễn ra, có các phương án ứng phó kịp thời trước những công việc cần kíp, không thể không làm vì lợi ích quốc gia – dân tộc, vì hạnh phúc của nhân dân và tương lai, tiền đồ của dân tộc và các thế hệ con cháu muôn đời sau. Cán bộ, chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, sự điều hành tập trung, thống nhất của Nhà nước; ra sức phấn đấu hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ, góp phần bảo vệ vững chắc thành quả cách mạng, cùng nhân dân cả nước vững tin bước vào kỷ nguyên phát triển mới của dân tộc.
2. Lợi dụng tình hình ấy, các thế lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị cùng các phần tử bất mãn đã và đang “sôi lên như đỉa phải vôi”, xúm lại với nhau, cùng vào hùa, tìm mọi cách để chống phá chủ trương, quốc sách về sát nhập, thực hiện chính quyền địa phương hai cấp: tỉnh, thành phố và xã, phường, đặc khu và cuộc cách mạng về tinh gọn bộ máy của hệ thống chính trị ở nước ta. Từ đó, sử dụng các chiêu trò chống phá Đảng, Nhà nước, chế độ ta, từ việc la ó, xuyên tạc sự thật về việc sát nhập, cắt bỏ các tổ chức trung gian, hoạt động kém hiệu lực, hiệu quả với hàng ngàn bài viết, tin giả, các cuộc phỏng vấn, bàn tròn, bàn vuông đến việc bôi nhọ thanh danh, uy tín, vị thế của các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước ta – Những người khởi xướng và lãnh đạo cuộc cách mạng về tinh gọn bộ máy của hệ thống chính trị.
Chúng cho rằng, việc sát nhập và thực hiện chính quyền địa phương hai cấp: tỉnh, thành phố và xã, phường, đặc khu là “phủ nhận lịch sử”, “xóa bỏ nguồn gốc”, “chà đạp lên truyền thống văn hóa”, “cướp đi các giá trị nhân văn mà tổ tiên bao đời xây đắp nên”, gây nhiễu loạn xã hội vì sau một đêm hàng triệu người mất quê, mất xã, mất huyện, mất tỉnh… Hơn thế, có người còn cho rằng, “đây là cuộc thanh lọc, thanh trừng cán bộ, tạo ê kíp, phe phái mới trong Đảng” để “thâu tóm quyền lực chính trị”, “không phải vì nước, vì dân, mà vì lợi ích của một nhóm người và một số nhân vật cấp cao trong nội bộ Đảng, Nhà nước…
Những phát ngôn “sốc” và hành vi ngang trái của những người có quan điểm đối lập với Đảng, Nhà nước ta là nhằm “đổ thêm dầu vào lửa”, “chọc gậy bánh xe” để chặn lối, ngăn đường, cản bước tiến của quân và dân ta, không muốn chúng ta tập trung công sức, trí tuệ, đoàn kết xung quan Ban Chấp hành Trung ương Đảng để chung sức, đồng lòng bước vào kỷ nguyên phát triển mới của dân tộc vì sự giàu mạnh, phồn vinh, văn minh, hạnh phúc. Việc làm vi hiến này là trái với lương tâm, đi ngược lại lợi ích của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta, cần vạch trần bản chất gian dối, phản động và xảo trá của các thế lực thù địch; tuyệt đối không cho phép chúng, bất kể là ai, thế lực thù địch nào gây rối, làm mất an ninh, trật tự, an toàn xã hội, bôi đen bầu không khí chính trị ở nước ta.
Cùng với đó, cần đẩy mạnh công tác giáo dục chính trị, đạo đức và pháp luật, tuyên truyền để cán bộ, chiến sĩ và người dân nhận thức đầy đủ, sâu sắc và thực hiện đúng chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng, Chính phủ về việc phấn đấu tăng trưởng kinh tế năm 2025 phải đạt trên 8%, từ 2026 trở đi phải tăng trưởng trên 2 con số, tức là trên 10% (hiện nay mới đạt khoảng gần 7%) và phải nâng cao chất lượng đời sống, phúc lợi của nhân dân; bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Phải làm được như thế thì chúng ta mới tránh được nguy cơ tụt hậu…; mới không “dậm chân tại chỗ”. Nếu ai đó tự bằng lòng với kết quả đạt được sau 40 năm đổi mới đất nước và “ngủ quên trên chiến thắng” thì nước ta sẽ rơi vào “cái bẫy” thu nhập trung bình; không thực hiện được các mục tiêu và các chỉ tiêu mà Đại hội XIII của Đảng đã đề ra.
Thực tế chứng minh rằng, sự chồng chéo, ngày càng phình to, hoạt động kém hiệu quả của bộ máy của Đảng, Nhà nước trong hệ thống chính trị đã và đang là lực cản sự phát triển đất nước. Hiện tại, ngân sách nhà nước đã phải chi hơn 70% để trả lương, chỉ còn gần 30% dùng để chi cho quốc phòng, an ninh, giáo dục và đào tạo… Nhà nước không còn nhiều tiền để đầu tư cho phát triển và bảo đảm các phúc lợi cho nhân dân; nguy cơ tụt hậu là rất cao. Tất cả những hạn chế ấy đã và đang bày đặt ra trước mắt chúng ta. Để đất nước rơi vào tụt hậu, kém phát triển là chúng ta có tội với nhân dân, với các anh hùng liệt sĩ, đồng chí, đồng bào đã hy sinh vì nước, vì dân. Cùng với đó, phải khắc phục cho được hệ thống luật pháp không đồng bộ, chồng chéo, vì có tiền cũng không tiêu được…
3. Để đạt được kết quả như sự kỳ vọng, đúng như điều mong muốn của Bác Hồ, của Đảng, Nhà nước và của nhân dân ta, nhất thiết trong vòng 5 năm tới, tức là từ nay đến năm 2030, khi chúng ta chào mừng kỷ niệm 100 năm dưới sự lãnh đạo của Đảng, Việt Nam phải trở thành nước đang phát triển, có thu nhập trung bình cao. Sau 20 năm nữa, tức là vào năm 2045, khi chúng ta kỷ niệm 100 năm thành lập Nước, Việt Nam phải trở thành nước phát triển, có thu nhập cao. Đó là mệnh lệnh của cuộc sống. Đó là sự thật chúng ta không thể làm ngơ, không thể tự bằng lòng với những gì đang có hiện tại.

Để hoàn thành sự nghiệp vĩ đại ấy rất cần sự kiến tạo, đổi mới và phát triển đất nước trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc. Đảng, Nhà nước và nhân dân ta phải chung sức, đồng lòng triển khai thực hiện chính quyền địa phương hai cấp với một loạt chính sách mới vì dân, vì nước, phải sử dụng một vũ khí sắc bén là đạo đức cách mạng để vượt qua mọi lực cản, sự chống phá quyết liệt của các thế lực thù địch với ý nghĩa “ta vốn sạch thì không sợ kẻ địch bôi bẩn”.
Khó khăn, thử thách ở phía trước nhất định chính ta sẽ vượt qua, chúng ta sẽ chiến thắng “thù trong, giặc ngoài”, nhất định sẽ chiến thắng chủ nghĩa cá nhân, “những suy nghĩ tiêu cực trong con người mình”, loại bỏ các thông tin xấu, độc mà các thế lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị đang tán phát trên mạng xã hội bằng những hình ảnh, video clip, các bài viết có nội dung xuyên tạc bản chất cuộc cách mạng về tinh gọn bộ máy của hệ thống chính trị ở nước ta hiện nay để làm lung lạc ý chí của nhân dân, chống phá Đảng từ nơi dân.
Chúng ta cần sử dụng hiệu quả hơn thứ vũ khí “đặc biệt sắc bén, tinh nhuệ” là đạo đức cách mạng, khí phách con người Việt Nam và bản chất truyền thống “Bộ đội Cụ Hồ” để vừa xây dựng và bảo vệ Tổ quốc từ sớm, từ xa, giữ nước từ khi nước chưa nguy; vừa chống được “giặc nội xâm”, loại bỏ được quốc nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, mua quan, bán chức; chống được chủ nghĩa cá nhân và mọi thói hư, tật xấu do nó sinh ra. Đồng thời, loại bỏ cả ba nguy cơ còn lại mà Đảng đã chỉ ra: Chệch hướng xã hội chủ nghĩa, “diễn biến hòa bình”, tham nhũng, quan liêu. Đó là cách phá tan những lực cản lớn đối với sự phát triển của đất nước trong kỷ nguyên phát triển của dân tộc./.
DƯƠNG PHƯƠNG DUY










